Usina de Letras
Usina de Letras
   
                    
Usina de Letras
77 usuários online

 

Autor Titulo Nos textos

 


Artigos ( 55338 )
Cartas ( 21071)
Contos (12177)
Cordel (9607)
Crônicas (21336)
Discursos (3113)
Ensaios - (9921)
Erótico (13147)
Frases (40248)
Humor (17570)
Infantil (3576)
Infanto Juvenil (2311)
Letras de Música (5419)
Peça de Teatro (1311)
Poesias (135954)
Redação (2881)
Roteiro de Filme ou Novela (1035)
Teses / Monologos (2375)
Textos Jurídicos (1913)
Textos Religiosos/Sermões (4239)

 

LEGENDAS
( * )- Texto com Registro de Direito Autoral )
( ! )- Texto com Comentários

 

Nossa Proposta
Nota Legal
Fale Conosco

 



Cartas-->Adolescente. TEEN (buồn). 未公开 -- 04/03/2011 - 20:51 (Elpídio de Toledo) Siga o Autor Destaque este autor Destaque este Texto Envie Outros Textos
Veja mais==>>>Evidenci@ntes


texto

-------Mensagem original-------
De:
Data: 04/03/2011 18:13:53
Para: undisclosed-recipients:
Assunto: CARTA DE ADOLESCENTE (triste)
Leia e repasse ao máximo de contatos! Essa é nossa realidade! Cuidado com nossos filhos!!! Eis aqui autêntica testemunha!
"Meu nome é Patrícia, tenho 17 anos, e encontro-me no momento quase sem forças, mas pedi à enfermeira Dane, minha amiga, escrever esta carta que será endereçada aos jovens de todo Brasil, antes que seja tarde demais. Eu era jovem ´sarada´ , criada em excelente família de classe média alta Florianópolis. Meu pai é Engenheiro Eletrônico de grande estatal e procurou sempre para mim e para meus dois irmãos dar tudo de bom e que tem de melhor, inclusive liberdade que eu nunca soube aproveitar.
Aos 13 anos participei e ganhei concurso para modelo e manequim para Agência Kasting e fui até final do concurso que selecionou as novas Paquitas do programa da Xuxa. Fui também selecionada para fazer Book na Agência Elite em São Paulo. Sempre me destaquei pela minha beleza física, chamava atenção por onde passava. Estudava no melhor colégio de ´Floripa´, Coração de Jesus. Tinha todos os garotos do colégio aos meus pés.
Nos finais de semana freqüentava shopping, praias, cinema, curtia com minhas amigas tudo que vida tinha de melhor oferecer às pessoas saradas, física e mentalmente. Porém, como vida nos prega algumas peças, meu destino começou mudar em outubro de 2004.
Fui com turma de amigos para OKTOBERFEST em Blumenau. Os meus pais confiavam em mim e me liberaram sem mais apego. Em Blumenau, achei tudo legal, fizemos esquenta no ´Bude´, famoso barzinho na Rua XV. À noite fomos ao ´PROEB´ e no ´ Pavilhão Galego´ tinha show maneiro da Banda Cavalinho Branco. Aquela movimentação de gente era ´trimaneira´. Eu já tinha experimentado algumas bebidas, tomava escondido da minha mãe Licor Amarula, mas nunca tinha ficado bêbada. Na quinta feira, primeiro dia de OKTOBER, tomei meu primeiro porre de CHOPP.
Que sensação legal curti, noite inteira ´doidona´, beijei uns 10 carinhas, inclusive, minhas amigas colocavam CHOPP em mamadeira misturado com guaraná para enganar os ´meganha´, porque menor não podia beber; mas gente bebeu noite inteira e os ´otários´ não percebiam. Lá pelas 4h da manhã, fui levada ao Posto Médico, quase em coma alcoólico, na maca dos Bombeiros... Deram-me injeções de glicose para melhorar. Quando fui ao apartamento quase ´vomitei as tripas´, mas meu grito de liberdade estava dado. No dia seguinte aquela dor de cabeça horrível, mal estar daqueles, como tensão pré-menstrual. No sábado conhecemos galera de S. Paulo, que alugaram ´ap´ no mesmo prédio. Nem imaginava que naquele dia eu estava sendo apresentada ao meu futuro assassino. Bebi pouco no sábado; festa não estava legal, mas lá pelas 5:30 h da manhã fomos ao ´ap´ dos garotos para curtir restante da noite. Rolou de tudo e fui apresentada ao famoso baseado, ´Cigarro de Maconha´, que me ofereceram.
No começo resisti, mas chamaram a gente de ´Catarina careta´, mexeram com nossos brios e acabamos experimentando. Fiquei com sensação esquisita, de baixo astral, mas no dia seguinte antes de ir embora experimentei novamente. Garoto mais velho da turma, ´Marcos´, fazia carreirinho e cheirava pó branco que descobri ser cocaína. Ofereceram-me, mas não tive coragem naquele dia. Retornamos à ´Floripa´, mas percebi que algo tinha mudado, sentia necessidade de buscar novas experiências, e não demorou muito para novamente deparar-me com meu assassino ´DRUGS´. Aos poucos, meus melhores amigos foram se afastando quando comecei me envolver com galera da pesada, e sem perceber, eu já era dependente química, partir do momento que droga começou fazer parte do meu cotidiano. Fiz viagens alucinantes, fumei maconha misturada com esterco de cavalo, experimentei cocaína misturada com montes de porcaria. Eu e galera descobrimos que misturando cocaína com sangue, efeito dela ficava mais forte, e aos poucos não compartilhávamos seringa e, sim, sangue, que cada cedia para diluir pó.
No início, minha mesada cobria meus custos com as malditas, porque galera repartia e preço era acessível. Comecei comprar ´branca´, R$ 10,00 grama, mas não demorou muito para conseguir somente R$ 20,00, da boa, e eu precisava no minimo 5 doses diárias. Saía na sexta-feira e retornava aos domingos com meus ´novos amigos´. Às vezes, gente conseguia ´extasy´, dançávamos nos ´ Points´ noite inteira e depois... farra! Meu comportamento tinha mudado em casa, meus pais perceberam, mas no início eu disfarçava e dizia que eles não tinham nada ver com minha vida... Comecei roubar em casa pequenas coisas para vender ou trocar por drogas... Aos poucos dinheiro foi faltando e, para conseguir grana, fazia programas com uns velhos que pagavam bem. Sentia nojo de vender meu corpo, mas era necessário para conseguir dinheiro. Aos poucos toda minha família foi se desestruturando. Fui internada diversas vezes em Clínicas de Recuperação. Meus pais, sempre com muito amor, gastavam fortunas para tentar reverter quadro. Quando eu saía da Clínica agüentava alguns dias, mas logo estava me picando novamente.
Abandonei tudo: escola, bons amigos e família. Em dezembro de 2007 minha sentença de morte foi decretada; descobri que havia contraído vírus da AIDS, não sei se me picando, ou através de relações sexuais muitas vezes sem camisinha. Devo ter passado vírus pra montão de gente, porque os homens pagavam mais para transar sem camisinha. Aos poucos os meus valores, que só agora reconheço, foram acabando, família, amigos, pais, religião, Deus, até Deus, tudo me parecia ridículo.
Meu pai e minha mãe fizeram tudo, por isso nunca vou deixar de amá-los. Eles me deram bem mais precioso que é vida e eu joguei pelo ralo. Estou internada, peso 24 kg, horrível, não quero receber visitas porque não podem me ver assim, não sei até quando sobrevivo, mas, do fundo do coração, peço aos jovens que não entrem nessa viagem maluca... Você com certeza vai se arrepender assim como eu, mas percebo que é tarde demais pra mim."
OBS.: Patrícia encontrava-se internada no Hospital Universitário de Florianópolis e a enfermeira Danelise, que cuidava de Patrícia, veio comunicar que ela faleceu de parada cardíaca respiratória, em conseqüência da AIDS, 14 horas depois que escreveram essa carta. Por favor, repassem esta carta. Este era último desejo de Patrícia. POR FAVOR, AMIGOS, PEÇO-LHES ENCARECIDAMENTE QUE ENVIEM ESSA CARTA PARA TODO MUNDO ...SE ELA CHEGOU A SUA MÃO, NÃO FOI POR ACASO! SIGNIFICA QUE VOCÊ FOI ESCOLHIDO PARA AJUDAR ALGUÉM!
------- El Mensaje original-------
De:
Fecha: 04/03/2011 18:13:53
Para: undisclosed-destinatarios:
Asunto: CARTA DE ADOLESCENTE (triste)
¡Lea y transfiera a un máximo de contactos! ¡Ésta es nuestra realidad! ¡Tenga cuidado con nuestros niños! ¡ He aquí un testimonio auténtico!
"Mi nombre es Patricia, yo tengo 17 años, y yo muy casi me encuentro sin fuerzas, pero yo pedí a la enfermera, Dane, mia amiga, para escribir esta carta, que será enderezada a las personas jóvenes de todo el Brasil, antes que sea demasiado tarde. Yo era joven muy ´sanada´, creada en excelente familia de clase–media-alta de Florianopolis ("Floripa"). Mi padre es ingeniero electrónico de grande firma estatal y siempre ha buscado dar para mi y mis dos hermanos todo de bueno y bien, incluso la libertad, que yo nunca supo aprovechar.
Cuando yo tenía 13 años, yo participé y gané el concurso para modelo de moda y maniquí de la Agencia Kasting ; y yo fui hasta el examen final de la competición que seleccionó las Paquitas para el nuevo programa de la Xuxa. Yo también fui seleccionada para hacer Book en la Agencia Élite en Sao Paulo. Siempre yo me distinguí por mi belleza física, llamava atención dondequiera que yo pasara. Yo era estudiante de la mejor universidad de la Ciudad de ´Floripa´, el Coração de Jesús. Yo tenía todos los niños de la escuela a mis pies.
En los finales de semana yo frecuentaba shopping, playas, cine, disfrutaba con mis amigos todo que esa vida tenía que ofrecer a personas en buen salud, "sanadas", física y mentalmente. Pero como la vida a veces nos asombra, mi destino empezó a cambiar en octubre de 2004.
Yo fui con uno grupo de amigos a la OKTOBERFEST en Blumenau. Mis padres confiaron en mí y ellos me permitieron ir sin más aprehensiones. En Blumenau, yo hallé todo bueno, nosotros hicimos hervor en el ´Bude´, uno bar famoso en la Rua XV. Por la noche nosotros fuimos al ´PROEB´ y, en el ´Galician Pavilion´ había show de la moda con la Banda Cavalinho Branco. Aquello movimiento de las personas era una locura. Yo ya había probado unas bebidas, siempre tomé licor de Amarula oculto de mi madre, pero yo nunca me había emborrachado. El jueves, en el primer día de OKTOBER, yo tomé mi primera borrachera de CHOPP.
Yo disfruté daquellas dulces sensaciones, toda la noche ´caprichosa´, yo besé a aproximadamente 10 muchachos; inclusive, mis amigos pusieron en una botella el CHOPP mezclado con el guarana para engañar el policíal, porque los adolescentes no podían beber, pero nosotros bebimos toda la noche y los ´mamones´ no percibieron. A las 4:00 de la mañana, me llevaran al Puesto Médico, casi en coma alcohólico, en la camilla de los bomberos... Ellos me dieron las inyecciones de glucosa para mejorar. Cuando yo fui al apartamento casi vomité las tripas, pero mi grito de libertad estaba dado. En el día siguiente, un dolor de cabeza horrible, aquello malestar, como tensión premenstrual. En el sábado, nosotros conocemos una galera de São Paulo que alquiló un ´ap´ en el mismo edificio. Yo nunca pensé que en aquello día yo estaba siendo presentada a mi asesino futuro. Yo bebí poco en el sábado, la fiesta no estaba buena, pero allí por las 5:30 de la mañana nosotros fuimos al ´ap´ de los niños para disfrutar del resto de la noche. Rodava todo y yo me presenté al "baseado" famoso, la ´Marijuana Cigarette´ que ellos me ofrecieron.
Al principio yo resistí, pero ellos nos llamaron de ´Catherine de careta anticuada´, agitaron nuestros bríos y nosotros terminamos experimentándolo. Quedé sintiéndome mal, con bajo astral, pero en el otro día, antes de que nosotros despedirnos, yo experimenté de nuevo. El muchacho más viejo en el grupo, ´Mark´, lo consiguió rápidamente y olía un polvo blanco que yo descubrí que era la cocaína. Ellos la ofrecieron a mí, pero yo no la quise naquello día. Nosotros volvemos a ´Floripa´, pero yo comprendí que algo había cambiado, yo sentía la necesidad de buscar nuevas experiencias, y no tardó mucho me confronté con mi asesino "DROGAS".
Gradualmente, mis amigos más buenos marchabanse, cuando yo empecé a envolverme con "galera de la pesada", y, sin percibir, yo era ya un dependiente químico, en el momento en que la droga empezó hacer parte del mío cotidiano. Yo hice viajes aluciantes, yo fumé marijuana mezclada con el estiércol de caballo, yo probé cocaína mezclada con mucha porquería. Los tipos y yo descubrimos que mezclando la cocaína con sangre, el efecto era más fuerte, y gradualmente compartimos la jeringa y, sí, sangre, que cada uno cedía para diluir el polvo.
Al principio, mi sueldo cubría mis costos con las malditas, porque todos la compartíamos y el precio era accesible. Yo empecé a comprar de ´la blanca´, $10.00 por gramo, pero no tardó mucho para sólo conseguir solamente $20.00, de la mejor, y yo necesité por lo menos diariamente cinco dosis. ¡Yo salía en el viernes y regresaba en los domingos con mi "nuevos amigos". A veces, nosotros conseguíamos ´extasy´, bailábamos en el "Puntos" noche entera y entonces... la juerga! Mi conducta había cambiado en casa, mis padres percibieron, pero yo disfrazaba y decía que ellos no tenían nada a ver com mi vida... yo empecé a hurtar las cosas pequeñas en casa para vender o trocar por drogas... Gradualmente, el dinero estaba extrañando, y para conseguir el dinero, yo hacía programas con algunos hombres viejos que me pagaban bien. Yo me sentía enojada por vender mi cuerpo, pero era necesario para conseguir el dinero. Gradualmente, mi familia entera estaba desamparándome. Yo me interné varios veces en clínicas de recuperación. Mis padres, siempre con mucho amor, gastaban fortunas par intentar invertir mi situación. Cuando yo salía de la clínica podría quedarme de pie algunos días, pero pronto yo estaba picandome de nuevo.
Yo abandoné todo: adiestre, amigos buenos y familia. En diciembre de 2007 mi pena de muerte fue decretada; yo descubrí que yo había contraído el virus del SIDA, yo no sé si picandome, o a través del sexo a menudo sin los condones. Yo debo tener transmitido el virus del carrried para muchas personas, porque el los hombres pagaban más para hacer sexo sin condón. Gradualmente mis valores, que sólo ahora yo reconozco, estaban acabando, familia, los amigos, los padres, la religión, Dios, hasta Dios, todo parecía ridículo a mí.
Mi padre y mi madre hicieron de todo, por consiguiente yo nunca dejaré de amarlos. Ellos me dieron la cosa más preciosa, mi vida, y yo la lancé en el desagüe. Yo estoy internada, peso 24 kg, horrible, yo no quiero recibir a los visitantes porque ellos no pueden verme aosí; yo no sé hasta cuando yo voy a vivir, pero yo pido a las personas jóvenes, del fondo de mi corazón, que no entren en este viaje loco, ... Ustedes se arrepentirán ciertamente así como yo, pero yo percibo que es demasiado tarde para mí."
"OBS.: Patricia se encontraba internada en el Hospital Universitario de Florianópolis y la enfermera Danelise, que cuidaba de Patricia, vino a anunciar que ella se murió con arresto de respiratorio cardíaco, como resultado de la AYDES, 14 horas después de que ellas escribieron esta carta. Por favor, a delante con esta carta. Esta era el último deseo de Patricia. ¡POR FAVOR AMIGOS, YO PIDO a TODOS USTEDES QUE ENVIEN ESTA CARTA PARA TODO EL MONDO... SI ELLA LLEGÓ A SU MANO, NO FUE POR CASUALIDAD! ¡SIGNIFICA QUE USTED FUE ESCOGIDO PARA AYUDAR A ALGUIEN!
未公开的收受人:
科目:青少年的信(悲伤)
阅读并转移到一个最大的接触!这是我们的现实!为我们的手表
孩子们!这是一个真实的见证!
“我叫帕特里夏,我17岁,我觉得自己真的没有实力差不多,
但我问护士,丹麦,我的朋友,写这封信,这将是不客气到
巴西从每个年轻人,在为时已晚。我年轻的时候非常合适,´治愈´,
建立在良好的中上阶层家庭的弗洛里亚诺波利斯。我父亲是电子
工程大国,并一直在努力为我和我的两个兄弟
一切好的和较好,包括自由,我从来不带的优势。
当我13岁,我参加并荣获处时装模特大赛和模特
卡斯廷和我去,直到本次比赛的决赛; Paquitas被选为新
方案Xuxa。我也选择做精英在圣保罗代理书。我总是
尊敬我的身体之美我自己,无论我走到了关注。我是学生
对在´Floripa´城市,Coração德赫苏斯最好的大学。我对所有的孩子
学校在我的脚下。
在周末我经常光顾的购物,海滩,电影院,和我的朋友享有所有生活
必须提供给合适的人痊愈,身体上和精神上。但正如我们的生活惊讶
有时,我的命运开始改变2004年10月。
我和朋友在布卢梅瑙grou到啤酒节。我的父母信任我,他们让
我去没有更多的担忧。在布卢梅瑙,我觉得一切都很好,我们得到了热火队的对
的´布德´,在鲁阿第十五著名的酒吧。晚上,我们去´在PROEB´and´来加利西亚
馆´是与白小马乐队表演凉爽。这样的人运动
伟大的。我已经测试了几杯,我带着母亲的隐蔽Amarula酒,但我
从来没有得到喝醉了。上周四,OKTOBER第一天,我把我的第一个狂欢
CHOPP。
我很喜欢这种感觉凉爽,整夜奇特的´,我吻了大约10人,包括我
朋友把A中的CHOPP与瓜混合瓶欺骗´警察´,因为青少年
不能喝,但我们喝了一整夜和´冤大头´还不知觉。下午约4:00
早晨,我被送到了医疗站,几乎在一个酒精昏迷,在消防员
的垃圾...他们给我的葡萄糖注射液改善。当我到了公寓
几乎´吐出来的胆量´,但我的´自由的呐喊获得优惠。第二天,什么是
可怕的头痛,全身乏力那些如经前紧张。上周六,我们知道
圣保罗球员谁租了在同一建筑物的AP。我从来没有想过,在这
一天,我被提交给我的未来凶手。上周六我喝一点,党是
不冷静,但在早上5点半我们去´的AP的孩子享受休息
夜晚的。它滚到了一切,我提出了根据著名的´大麻
香烟´,他们给了我。
起初我拒绝了,但他们称我们是´凯瑟琳皱着眉头´,他们打乱我们的神韵
所以,我们就完成试验的。我一直觉得奇怪,情绪低落,但第二天
我们走之前,我再次尝试。该组中的大孩子,´标记´,得到了迅速和
闻到了白色粉末,我透露,这是可卡因。他们把它给了我,但
我不希望那一天。我们回到´Floripa´,但我意识到有什么东西
改变,我觉得有必要寻求新的经验,不久我又遇到我
我的杀手´药物´。
渐渐地,我最好的朋友们离去了,当我开始入门球员参与
这是沉重的,并没有意识到这一点,我已经是一个痴迷者在当时的,
药物开始做我的日常生活的一部分。我有幻觉的旅程中,我吸大麻
与马的粪便混合,我已经尝试过很多的废话混合可卡因。伙计们,我发现
与血液混合可卡因,她的作用最强,并逐渐没有人共用针筒
,当然,血液,每个人给它,以便稀释粉。
起初,我的零用钱长满了该死我的费用,因为它和大家分享
价格是访问。我开始买´白´,为每克10.00,但他们并没有
多久就只能得到$ 20.00,最好的,我需要每天至少五剂。我去
在星期五,回来与我的´新朋友´星期天。有时候,我们得到了´extasy´,
跳舞的´点´了一夜,然后...疯狂!我的行为改变了在家里,我的
父母实现,但在一开始我就假装说,他们是我的生命不会...我
开始偷家里的小东西来卖或交易毒品...渐渐地,钱
失踪,搞到钱,我和一些老男人,谁付给我好节目。我感到
出售我的身体有病,但必须要弄到钱。渐渐,我的全家
放弃我。我去了几次医院,诊所的恢复。我的父母,
始终以深深的爱,花了我的命运试图扭转局势。当我离开
诊所可以忍受了几天,但很快我吐痰我了。我住的一切:
学校,好朋友和家人。 2007年12月我的死刑被流传下来,我
发现我感染了艾滋病病毒,我不知道如果随地吐痰,或通过性
往往没有避孕套。我必须carrried了很多人的病毒,因为男人所许
对性生活不戴避孕套。渐渐地我的价值观,其中只有现在我承认,被
结束,家庭,朋友,父母,宗教,神,直到上帝,一切似乎都显得很荒谬的
我。
我父亲和我母亲所做的一切,所以我将永远不会停止爱他们。他们
给我最珍贵的东西,我的生活,我把它付诸流水。我住院,
重量24公斤,太可怕了,我想不接待来访者,因为他们看不到我,所以,我做
不知道到什么时候我去住,但在我心里,我要求年轻人不进
这个疯狂的旅程...你一定会后悔,因为我做什么,但我意识到,它的太迟
我。
“开放式保税仓:。帕特里克发现自己在医院,护士Danelise Universitario实习
谁注意到帕特里夏照顾,来到地宣布,她因呼吸心跳骤停作为
一对艾滋病,14小时后,他们写了这封信的结果。请转发此信。这
在Patricia的遗愿。请朋友们,我求你们能够邮寄这封信敦促
每个人...如果她来到了你的手,这不是偶然!这意味着你被选为
帮助他人!
Тема: Письмо Teen (САД)
Читайте и передачи максимум контактов! Это наша реальность! Следите за нашими
дети! Вот подлинный свидетель!
"Меня зовут Патриция, мне 17 лет, и я считаю себя действительно почти без сил,
но я попросил медсестру, датчанин, мой друг, чтобы написать это письмо, которое будет выписанных на
молодых людей из разных Бразилии, пока не стало слишком поздно. Я был молод очень хорошей форме, "исцелил",
создана в отличном верхнего среднего класса семейства Флорианополис. Мой отец Электронные
Инженерные крупных государственных и всегда стремилась предоставить для меня и двух моих братьев
все, о добре и лучше, в том числе свободу, что я никогда не воспользовался.
Когда мне было 13, я участвовал и выиграл конкурс на фотомодель и манекенщица для агентства
Кастинг, и я пошел до финала конкурса; Paquitas был выбран новый
Программа Xuxa. Я также был выбран сделать книгу на агентство Elite в Сан-Паулу. Всегда я
отличать себя от моей физической красоты, привлекло внимание, куда я пошел. Я был студентом
из лучших колледжей в городе "Floripa, Coracao де Хесус. У меня были все дети из
школе у моих ног.
По выходным я часто магазины, пляжи, кинотеатры, пользуются с моим друзьям все, что жизнь
было предложение подходит людям исцелиться, физически и умственно. Но, как жизнь поражает нас
Иногда, моя судьба стала меняться в октябре 2004 года.
Я пошел с Grou друзей, чтобы Октоберфест в Blumenau. Мои родители доверяли мне, и они пусть
меня больше без опасений. В Blumenau, я чувствую, все хорошо, мы получили тепло о в
"Буд", знаменитый бар на Руа XV. Ночью мы пошли в "PROEB´and в" Галицкие
Павильон был прохладный с шоу White Pony Band. Это движение людей было
большой. Я уже испытаны несколько напитков, я взял скрытые Amarula ликер моей матери, но я
никогда не получил пьян. В четверг, в первый день Октябрь, я взял свой первый выпивка
CHOPP.
Мне нравилось это ощущение прохладной, "причудливые" всю ночь, я поцеловал около 10 парней, в том числе, мой
друзья положить в бутылку CHOPP смешанной с гуараны, чтобы обмануть "полицейские", потому что подростки
может не пить, но мы пили всю ночь и "присоски" не воспринимается. Примерно в 4:00 в
утром, я был доставлен в медицинский пост ", почти в алкогольной коме, в пожарных
´S мусор ... Они дали мне инъекции глюкозы улучшаться. Когда я пришел на квартиру
почти "развел кишки", но мой "крик свободы" было дано. День после, что
ужасные головные боли, недомогание тех, такие как предменструального напряжения. В субботу, мы знаем,
парни из Сан-Паулу, который арендовал ´АП´ в том же здании. Я никогда не думал, что в этом
день я был представлен моим будущим убийцей. Я пил мало в субботу, группа была
Не здорово, но там 5:30 утра мы отправились в ´АП´ из детей, чтобы насладиться отдыхом
на ночь. Это проката все, и я был представлен на основе известных, "Марихуана
Сигареты, которые они предложили мне.
Сначала я сопротивлялась, но они называли нас "Екатерина нахмурился, они запутались с нашими Verve
и так, мы закончим это экспериментировать. Я все казалось странным, чувствуя вниз, но на следующий день
Прежде чем идти один, я попробовал еще раз. Старший мальчик в группе, "Марко получил это быстро и
Пахло белый порошок, который я показал, что это был кокаин. Они предложили мне, но
Я не хотел в тот день. Вернемся к "Floripa, но я понял, что что-то
изменилось, я почувствовал необходимость поиска новых впечатлений, и вскоре я снова передо мной
с "Наркотики" мои убийцы.
Постепенно, мои лучшие друзья были уходит от него, когда я начал получать, связанные с парнями
, что было тяжело на, и не осознавая этого, я уже был наркоманом, в то время,
наркотиков начали делать частью моей повседневной. Я получил галлюцинации путешествий, я курил марихуану
смешанный с навозом лошади, я пытался кокаина смешанных с большим количеством дерьма. Парни и я обнаружил, что
смешивания кокаина в крови, ее влияние было сильным, и постепенно не разделяет шприц
и, да, кровь, что каждый дал ее так, чтобы разбавить порошок.
На первый, мой учет закрыл расходов с проклятыми, потому что все доли его и
цена была доступной. Я начал покупать "белые", $ 10,00 за грамм, но они не
займет много времени, чтобы получить всего за $ 20,00, в лучшем случае, и мне нужно как минимум пять доз ежедневно. Я пошел
в пятницу и воскресенье вернулся с моим "новых друзей". Иногда, мы получили "экстази",
танцевал в "Точки" всю ночь, а потом ... бум! Мое поведение было изменено на дому, мой
родители поняли, но в начале я сделал вид, и сказал, что они не на мою жизнь ... Я
начал краже мелких вещей в домашних условиях, чтобы продать или обменять на наркотики ... Постепенно деньги
отсутствует, и, чтобы получить деньги, я сделал программ с некоторых старых людей, которые платили мне хорошо. Я чувствовал,
больны, чтобы продать свое тело, но это было необходимо, чтобы получить деньги. Постепенно, вся моя семья была
оставлять меня. Я пошел в больницу несколько раз, в восстановление клиник. Мои родители,
всегда с большой любовью, провел состояния пытаются обратить вспять мою ситуацию. Когда я ушел
клиника может стоять несколько дней, но вскоре я был плевать мне снова. Я жил все:
школа, хорошие друзья и семья. В декабре 2007 года мой смертный приговор был вынесен, я
Я обнаружил, что заразился вирусом СПИДа, я не знаю, если плевать, или половым путем
часто без презервативов. Должно быть, я carrried вирус для многих людей, потому что люди заплатили
больше за секс без презерватива. Постепенно мои ценности, которые только сейчас я признаю, были
окончание, семья, друзья, родители, религия, Бог, до Бога, все, казалось смешным
меня.
Мой отец и моя мать сделала все, поэтому я никогда не перестану любить их. Они
дал мне самое дорогое, моя жизнь, и я бросил его в канализацию. Я госпитализирован,
вес 24 кг, ужасно, я хочу, не принимать посетителей, поскольку они не могут видеть меня так, я
не знаю пока, когда я иду, чтобы жить, но в моем сердце, я прошу молодых людей не входят
эту сумасшедшую поездку ... Вы, безусловно, сожаления, как и я, но я понимаю, что это слишком поздно для
меня.
"OBS. Патрик оказался интернирован в больнице Университарио и медсестра Danelise
, которые заботились о Патрисии, пришел сообщить, что она умерла арест дыхательной сердечной как
результате СПИДа, 14 часов после того как они написали это письмо. Пожалуйста, перешлите это письмо. Это
Последнее желание Патриции. Порадовать друзей, я прошу всех вас призываю ОТПРАВИТЬ ПИСЬМО ЭТО
ВСЕ ... ЕСЛИ ОНА пришел к вам стороны, было не случайно! Это значит, что был выбран
Помочь кому-нибудь!
Tiêu đề: THƯ TEEN (buồn)
Đọc và chuyển đến tối đa là địa chỉ liên lạc! Đây là thực tế của chúng tôi! Xem ra cho chúng tôi
trẻ em! Đây là một nhân chứng xác thực!
"Tên tôi là Patricia, tôi 17 tuổi, và tôi thấy mình thực sự gần như không có sức mạnh,
nhưng tôi đã yêu cầu y tá, Đan Mạch, người bạn của tôi, để viết bức thư này, mà sẽ được adressed đến
những người trẻ từ mỗi Brazil, trước khi quá muộn. Tôi còn trẻ rất phù hợp, "chữa lành",
tạo ra trong gia đình xuất sắc lớp thượng lưu của Florianópolis. Cha tôi là điện tử
Kỹ thuật của nhà nước lớn và luôn luôn tìm cách để cho đối với tôi và hai anh em của mình
tất cả mọi thứ tự do tốt hơn và tốt hơn, bao gồm, mà tôi không bao giờ lợi dụng.
Khi tôi 13, tôi tham gia và chiến thắng cuộc thi dành cho người mẫu thời trang và giả cho Cơ quan
Hệt và tôi đã đi đến trận chung kết của cuộc thi; Paquitas đã được lựa chọn mới
chương trình Xuxa. Tôi cũng được chọn làm sách tại Elite tại Sao Paulo. Luôn luôn tôi
phân biệt bản thân mình bởi vẻ đẹp thể chất của tôi, có sự chú ý bất cứ nơi nào tôi đi.Tôi là học sinh
của các trường đại học tốt nhất tại thành phố Floripa ´, Coração de Jesus. Tôi đã có tất cả các trẻ em của
trường học dưới chân tôi.
Vào cuối tuần, tôi thường xuyên mua sắm, bãi biển, rạp chiếu phim, rất thích với bạn bè của tôi tất cả những gì cuộc sống
đã cung cấp cho phù hợp với người lành, thể chất và tinh thần. Nhưng khi cuộc sống astonishes chúng tôi
đôi khi, số phận của tôi bắt đầu thay đổi vào tháng Mười năm 2004.
Tôi đi với Grou của bạn bè để Oktoberfest ở Blumenau. Cha mẹ tôi tin tưởng tôi và họ cho phép
tôi đi mà không apprehensions nhiều hơn nữa. Trong Blumenau, tôi cảm thấy mọi thứ tốt đẹp, chúng tôi đã nhận nhiệt của ngày trong
của Bude ´, một thanh nổi tiếng tại Rua XV. Ban đêm chúng tôi đã đi ´PROEB´and trong´ để Galician
Pavilion ´đã được mát mẻ với các show của Pony White Band. Đó là phong trào của người dân được
tuyệt vời. Tôi đã thử nghiệm một vài đồ uống, tôi đã giấu mẹ tôi Amarula rượu, nhưng tôi
chưa bao giờ nhận được say. Ngày Thứ năm, ngày đầu tiên của OKTOBER, tôi đã môn đầu tiên của tôi
CHOPP.
Tôi rất thích cảm giác mát mẻ, cả đêm ´quái đản´, tôi hôn khoảng 10 kẻ; bao gồm cả, của tôi
bạn bè đặt trong một chai CHOPP trộn với guarana để đánh lừa "cảnh sát", bởi vì thanh thiếu niên
có thể không uống rượu, nhưng chúng tôi đã uống cả đêm và "suckers ´không nhận thức. Vào khoảng 4:00
buổi sáng, tôi được đưa tới các bài viết y tế, gần như trong một hôn mê rượu, ở các nhân viên cứu hỏa
´S xả rác ... Họ đã cho tôi tiêm glucose được cải thiện. Khi tôi đến căn hộ
gần như "ném lấy hết can đảm, nhưng tôi la hét của tự do" đã được đưa ra. Ngày sau, những gì một
kinh khủng đau đầu, khó chịu đó, chẳng hạn như căng thẳng tiền kinh nguyệt. Ngày thứ bảy, chúng ta biết
guys của São Paulo, người thuê một ´ap´ trong cùng tòa nhà. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng trong đó
ngày tôi đã được trình bày cho kẻ sát nhân tương lai của tôi. Tôi uống ít ngày Thứ bảy, các bên đã được
không mát mẻ, nhưng có bằng 5:30 vào buổi sáng chúng tôi đến ´ap´ của các trẻ em để thưởng thức phần còn lại
của đêm. Nó lăn tất cả mọi thứ và tôi đã được trình bày dựa trên những nổi tiếng, "cần sa
Thuốc lá ", mà họ cung cấp cho tôi.
Lúc đầu, tôi phản đối, nhưng họ gọi chúng tôi là "Catherine cau mày, họ sai lầm với verve của chúng tôi
và như vậy, chúng tôi hoàn thành thử nghiệm nó. Tôi cứ cảm giác lạ, cảm giác xuống, nhưng ngày hôm sau
trước khi chúng tôi đi một, tôi đã cố gắng một lần nữa. Cậu bé lớn tuổi trong nhóm, "Mark", đã nhận nó một cách nhanh chóng và
ngửi một loại bột màu trắng, mà tôi tiết lộ rằng đó là cocaine. Họ cung cấp cho tôi, nhưng
Tôi không muốn nó ngày hôm đó. Chúng tôi trở về ´Floripa´, nhưng tôi nhận ra rằng cái gì đã có
thay đổi, tôi cảm thấy cần phải tìm kiếm sự trải nghiệm mới, và chẳng bao lâu một lần nữa tôi phải đối mặt tôi
với kẻ giết tôi ´thuốc´.
Dần dần, bạn bè tốt nhất của tôi đã được chuyển đi, khi tôi bắt đầu nhận được tham gia với anh chàng
đó là nặng nề, và mà không nhận ra nó, tôi đã là một người nghiện, đồng thời là
thuốc bắt đầu làm một phần của hàng ngày của tôi. Tôi đã nhận chuyến đi hallucinating, tôi hút cần sa
trộn với phân ngựa, tôi đã thử cocaine trộn với rất nhiều crap. Con trai và tôi thấy rằng
cocaine trộn với máu, có hiệu lực của cô đã được mạnh, và dần dần không chia sẻ ống tiêm
và, có, máu, mà mỗi một đã cho nó để pha loãng bột.
Lúc đầu, trợ cấp của tôi được bảo hiểm chi phí của tôi với các damned, bởi vì mọi người chia sẻ nó và
giá đã được tiếp cận. Tôi bắt đầu mua ´trắng´, $ 10.00 mỗi gram, nhưng họ không
mất nhiều thời gian để có được chỉ $ 20,00, trong những tốt nhất, và tôi cần ít nhất năm liều hàng ngày. Tôi đã đi
ra vào thứ sáu và trở lại chủ nhật với tôi những người bạn mới ". Đôi khi, chúng tôi đã nhận ´extasy,
khiêu vũ trong ´điểm´ cả đêm và sau đó ... thả nổi! hành vi của tôi đã thay đổi ở nhà, tôi
cha mẹ nhận ra, nhưng lúc đầu tôi giả vờ và nói rằng họ không phải là về cuộc sống của tôi ... Tôi
bắt đầu ăn cắp những việc nhỏ tại nhà để bán hoặc thương mại đối với thuốc ... Dần dần, tiền được
mất tích, và để có được tiền, tôi thực hiện chương trình với một số người già, những người trả tiền cho tôi nữa. Tôi cảm thấy
bị bệnh để bán cơ thể của tôi, nhưng nó là cần thiết để có được tiền. Dần dần, cả gia đình của tôi là
từ bỏ tôi. Tôi đã đi đến bệnh viện nhiều lần, tại các phòng khám phục hồi. Cha mẹ tôi,
luôn luôn có tình yêu nhiều, trải qua vận may đang cố gắng để đảo ngược tình hình của tôi. Khi tôi rời
phòng khám có thể đứng một số ngày, nhưng ngay sau đó tôi đã nhổ tôi một lần nữa.Tôi sống tất cả mọi thứ:
trường học, hay bạn bè và gia đình. Trong tháng 12 2007 án tử hình của tôi đã được truyền lại, tôi
phát hiện ra rằng tôi đã ký hợp đồng với các vi rút AIDS, tôi không biết nếu nhổ nước bọt, hoặc thông qua quan hệ tình dục
thường mà không có bao cao su. Tôi phải có carrried virus cho rất nhiều người, bởi vì người đàn ông payed
nhiều hơn cho quan hệ tình dục mà không dùng bao cao su. Dần dần giá trị của tôi, mà chỉ bây giờ tôi thừa nhận, đã được
kết thúc, gia đình, bạn bè, cha mẹ, tôn giáo, Thiên Chúa, cho đến khi Thiên Chúa, tất cả mọi thứ có vẻ vô lý để
tôi.
Cha tôi và tất cả mọi thứ mẹ làm của tôi, vì vậy tôi sẽ không bao giờ ngừng yêu chúng.Họ
đã cho tôi một điều quý giá nhất, cuộc sống của tôi, và tôi đã ném nó xuống cống. Tôi đang nằm viện,
kg trọng lượng 24, kinh khủng, tôi muốn không nhận khách vì họ không thể nhìn thấy tôi như vậy, tôi làm
không biết cho đến khi tôi đi để sống, nhưng trong trái tim tôi, tôi hỏi những người trẻ để không nhập
chuyến đi này điên ... Bạn chắc chắn sẽ hối tiếc như tôi, nhưng tôi nhận ra rằng nó quá trễ
tôi.
"OBS: Patrick thấy mình interned trong Universitario bệnh viện và y tá Danelise.
người đã chăm sóc của Patricia, đã thông báo rằng cô ấy đã chết bắt giữ hô hấp tim vì
là kết quả của AIDS, 14 giờ sau khi họ đã viết lá thư này. Xin vui lòng, chuyển tiếp bức thư này. Điều này
là ước muốn cuối cùng của Patricia. XIN BẠN, tôi BEG TẤT CẢ CÁC BẠN GỬI THƯ NÀY đôn đốc
Tất cả mọi người ... Nếu mẹ đã đến tay bạn, CNTT CỦA CƠ HỘI KHÔNG ĐƯỢC! Có nghĩa là bạn đã được lựa chọn
GIÚP ai đó!
Subject: LETTER OF TEEN (sad)
Read and transfer to a maximum of contacts! This is our reality! Watch out for our children! Here is an authentic witness!
"My name is Patricia, I´m 17 years old, and I find myself really almost without strength, but I asked for the nurse, Dane, my friend, to write this letter, wich will be adressed to young people from every Brazil, before it´s too late. I was young very fit, ´healed´, created in excellent upper-middle class family of Florianopolis. My father is Electronic Engineering of big state and has always sought to give for me and my two brothers everything of good and better, including freedom, that I never took advantage.
When I was 13, I participated and won contest for fashion model and mannequin for Agency Kasting and I went till the final of the competition; Paquitas was selected to the new program Xuxa. I was also selected to do Book at Elite Agency in Sao Paulo. Always I distinguished myself by my physical beauty, got attention wherever I went. I was student of the best college at the ´Floripa´ City, Coração de Jesus. I had all the kids of the school at my feet.
On weekends I frequented shopping, beaches, cinema, enjoyed with my friends all that life had to offer to the fit people heal, physically and mentally. But as life astonishes us sometimes, my destiny began to change in October 2004.
I went with grou of friends to OKTOBERFEST in Blumenau. My parents trusted me and they let me go without more apprehensions. In Blumenau, I feel everything nice, we got heat´s on in the ´Bude´, a famous bar at Rua XV. At night we went to ´PROEB´and in the ´Galician Pavilion´ was cool with the show of the White Pony Band. That movement of people was great. I had already tested a few drinks, I took my mother´s hidden Amarula liquor, but I never had gotten drunk. On Thursday, the first day of OKTOBER, I took my first binge CHOPP.
I enjoyed that feeling cool, all night ´freakish´, I kissed about 10 guys; including, my friends put in a bottle the CHOPP mixed with guarana to fool the ´cops´, because teenagers could not drink, but we drank all night and the ´suckers´ not perceived. At about 4:00 in the morning, I was taken to the Medical Post, almost in an alcoholic coma, in the firemen´s litter ... They gave me injections of glucose to improve. When I went to the apartment almost ´threw up the guts´, but my ´scream of freedom´ was given. Day after, what a horrible headache, malaise those, such as premenstrual tension. On Saturday, we know the guys of São Paulo, who rented an ´ap´ in the same building. I never thought that in that day I was being presented to my future murderer. I drank little on Saturday, the party was not cool, but there by 5:30 in the morning we went to ´ap´ of the kids to enjoy the rest of the night. It rolled everything and I was presented based on the famous, ´Marijuana Cigarette´, which they offered me.
At first I resisted, but they called us ´Catherine frowned´, they messed with our verve and so, we finish experimenting it. I kept feeling weird, feeling down, but the next day before we go one, I tried again. The older boy in the group, ´Mark´, got it quickly and smelled a white powder, which I disclosed that it was cocaine. They offered it to me, but I did not want it that day. We return to ´Floripa´, but I realized that something had changed, I felt the need to seek new experiences, and before long again I confronted me with my killer ´DRUGS´.
Gradually, my best friends were moving away, when I started getting involved with guys that was heavy on, and without realizing it, I was already an addict, at the time that the drug started doing part of my everyday. I got hallucinating journeys, I smoked marijuana mixed with horse´s dung, I tried cocaine mixed with lots of crap. Guys and I found that mixing cocaine with blood, her effect was strongest, and gradually did not share syringe and, yes, blood, that each one gave it so that to dilute the powder.
At first, my allowance covered my costs with the damned, because everybody share it and the price was accessible. I started buying ´white´, $ 10.00 per gram, but they did not take long to get only $ 20.00, of the best, and I needed at least five doses daily. I went out on Friday and came back Sunday with my ´new friends´. Sometimes, we got ´extasy´, danced in the ´Points´ all night and then ... spree! My behavior had changed at home, my parents realized, but at beginning I pretended and said that they are not on my life ... I started stealing small things at home to sell or trade for drugs ... Gradually, money was missing, and to get money, I made programs with some old men, who paid me well. I felt sick to sell my body, but it was necessary to get money. Gradually, my whole family was forsaking me. I went to the hospital several times, in recovery clinics. My parents, always with much love, spent fortunes trying to reverse my situation. When I left the clinic could stand some days, but soon I was spitting me again. I lived everything: school, good friends and family. In December 2007 my death sentence was handed down, I discovered that I had contracted the AIDS virus, I do not know if spitting, or through sex often without condoms. I must have carrried virus for a lot of people, because men payed more for sex without a condom. Gradually my values, which only now I acknowledge, were ending, family, friends, parents, religion, God, till God, everything seemed ridiculous to me.
My father and my mother done everything, therefore I will never stop loving them. They gave me a most precious thing, my life, and I threw it down the drain. I am hospitalized, weight 24 kg, horrible, I want not receive visitors because they can not see me so; I do not know until when I go to live, but in my heart, I ask the young people to do not enter this crazy trip ... You will surely regret as I do, but I realize that it´s too late for me.
"OBS.: Patrick found himself interned in the Hospital Universitario and the nurse Danelise who took care of Patricia, came to announce that she died arrest of respiratory cardiac as a result of AIDS, 14 hours after they wrote this letter. Please, forward this letter. This was Patricia´s last wish. PLEASE FRIENDS, I BEG ALL OF YOU TO SEND THIS LETTER urge EVERYONE ... IF SHE CAME TO YOUR HAND, IT WAS NOT BY CHANCE! IT MEANS THAT YOU WAS CHOSEN TO HELP SOMEBODY!


























Comentários

O que você achou deste texto?       Nome:     Mail:    

Comente: 
Informe o código de segurança:          CAPTCHA Image                              

De sua nota para este Texto Perfil do Autor Renove sua assinatura para ver os contadores de acesso - Clique Aqui